TRUYỆN NGU NGÔN VỀ NHỮNG CON CHÓ SĂN

18/05/2010

KINH NGHIỆM CỦA NGƯỜI THỢ SĂN QUẢN LÝ ĐÀN CHÓ

Ngụ ngôn quản lý

Khởi sự


Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. Người chăn dê thấy thế thì cười, trêu chú chó:
– Chú thật bất tài. Con thỏ nhỏ hơn chú bao nhiêu mà còn chạy nhanh hơn. Chó săn đáp:
– Ông không biết mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!
Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: “Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác”. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Đó là tia lửa đầu tiên của khoa học quản lý.


Cạnh tranh


Thế là thợ săn ra chợ mua thêm mấy con chó săn khác. Sau đó, ông ta ra chính sách mới: Hễ con nào bắt được đủ số thỏ sẽ được “trả lương” bằng mấy chiếc xương. Không bắt được thỏ thì không có ăn.
Chiêu mới quả cao tay. Bầy chó tranh nhau săn bắt, đem rất nhiều thỏ về, bởi chẳng con nào muốn thấy chó khác gặm xương, trong khi mình hóp bụng trương mắt ếch.


Công bằng


Được một thời gian, lại có vấn đề xuất hiện. Bầy chó nhận ra: thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà bắt được bất kể thỏ lớn hay thỏ bé thì đều nhận trả công như nhau. Lúc đầu chỉ có một vài con giỏi nhận xét mới chuyên bắt thỏ nhỏ, sau cả đàn đều làm theo.
Thợ săn hỏi:
– Gần đây thỏ bọn bay bắt được càng ngày càng nhỏ, vì sao vậy?
Bầy chó trả lời:
– Thỏ lớn thỏ nhỏ không khác nhau, ai phí công đi bắt thỏ lớn đây?
Sau một thời gian suy nghĩ, thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: cứ một thời gian lại thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về, từ đó trả công theo từng giai đoạn.

Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng. Thợ săn rất đắc ý.


Hậu đãi nhân tài


Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ.

Đọc tiếp »

Advertisements

Chuyện ngụ ngôn về “Thiếu và Đủ”

15/04/2010

Một câu chuyện rất thú vị và mang lại cho chúng ta rất nhiều bài học trong cuộc sống!

Đọc tiếp »


Bài học từ con ngọc trai

11/04/2010

Chắc bạn đã biết con ngọc trai? Ngọc trai đã phải chịu đựng đau đớn biết bao nhiêu khi có những hạt cát rơi vào. Nhưng rồi mặc cho nỗi đau dày vò, ngọc trai vẫn can trường bọc lấy những hạt cát để từng ngày tạo nên những viên ngọc đẹp tuyệt vời.

Ngọc trai là loài động vật có hai mảnh vỏ. Một đôi vợ chồng cũng như con ngọc trai vậy. Người vợ và người chồng như hai mảnh vỏ ngọc trai gắn kết với nhau để rồi một ngày tạo ra một viên ngọc trai qúi báu.

Khi có một vật lạ rơi vào bên trong, nếu hai mảnh vỏ trai chỉ làm điều đơn giản là đẩy nó ra ngoài, hoặc tách rời nhau và không phối hợp với nhau sẽ không bao giờ có những viên ngọc trai qúi báu.

Ðầu tiên, chúng phải biết chấp nhận những điều khó chịu như những hạt cát, và rồi tận dụng những hạt cát đó để tạo ra một cái gì đó tuyệt vời hơn. Cuộc sống hôn nhân cũng thế.


Mài “Vũ Khí”

20/07/2008

Có rất nhiều dị bản về câu chuyện nổi tiếng này và đây là một dị bản cũng rất thú vị….

Ngày xưa, có một tiều phu khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người tiều phu đã làm việc hết sức mình.

Ông chủ đưa cho ông một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, người tiều phu mang về 18 cây.

“Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế”, ông chủ khích lệ.

Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, người tiều phu gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng anh ta chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng anh cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.

“Tôi đã đánh mất sức mạnh của mình”, người tiều phu nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.

“Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là vào khi nào”, ông chủ hỏi.

“Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây”.

Cuộc sống của chúng ta cũng giống như người tiều phu kia, đôi lúc chúng ta quá bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại “vũ khí” và bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình bằng các hình thức thư giãn, đọc sách, học thêm các kỹ năng sống và tu luyện để hoàn thiện bản thân.


CÂU CHUYỆN THỎ VÀ RÙA

04/06/2008

Lại là một câu chuyện ngụ ngôn kinh điển nữa,nhưng ở đây câu chuyện dân gian được nhìn dưới góc độ của một nhà quản lý doanh nghiệp trên thương trường khốc liệt…

Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau: Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.

Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và chạy thục mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.
Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng nhanh nhưng cẩu thả ,hời hợt trong cuộc đua.
Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:

Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý. Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.

Đọc tiếp »


Con cáo và giàn nho!

21/04/2008

 

Le renard et les raisins
Certain renard gascon, d’autres disent normand,
Mourant presque de faim, vit au haut d’une treille
Des raisins mûrs apparemment,
Et couverts d’une peau vermeille.
Le galand en eût fait volontiers un repas ;
Mais comme il n’y pouvait atteindre :
” Ils sont trop verts, dit-il, et bons pour des goujats. “

Fit-il pas mieux que de se plaindre ?
Jean de La Fontaine, Pháp


CON CÁO VÀ GIÀN NHO.

Cáo kia dù trắng dù đen
Vẫn phường khoác lác vẫn tên bịp đời
Đói meo tưởng chết đến nơi
Giàn cao trông thấy nho tươi ngon lành
Nho chín mọng phơi mình đỏ chót
Gã phong lưu nước bọt chảy dài
Không với tới, gã chê bai:
Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu!
Than phiền phỏng ích hơn ru!

(Người dịch: Nguyễn Đình)

Bản dịch văn Xuôi!
CON CÁO VÀ GIÀN  NHO!

Ngày ấy tại khu rừng U Minh có một con Cáo đang đói ăn. Cáo ta đã đói ba ngày nay rồi,nó đi lang thang tìm kiếm thước ăn mãi nhưng vẫn chẵng thấy gì để lấp đầy cái bụng đang đói meo của nó.Một buổi chiều kia,trong khi đang thơ thẩn tìm kiếm thức ăn ở thung lũng Tình Yêu,Cáo ta chợt thấy phía trên cao kia có một chùm nho chín mọng treo lủng lẳng trên cành.”Chùm nho ấy trông mới thật ngon lành và ngọt lịm làm sao” chỉ nghĩ tới đó thôi Cáo ta đã chảy hết nước dãi ra đầy mồm ,cũng có thể là nó đã quá đói vì mấy ngày chưa có miếng nào vào bụng.Lập tức Cáo ta liền lao tới,lấy hết sức bình sinh để cố nhảy thật cao hòng có thể hái được chùm nho chín mọng.Nhưng thật buồn thay,Nó càng nhảy thì dường như chùm nho lại càng trở nên cao hơn;càng nhảy thì sức nó càng kiệt,có lẽ đã nhịn đói mấy ngày liền nên nó không thể đủ sức với tới nổi chùm nho ngon lành kia.Dưới con suối gần đó,mấy con cá  Chép bơi ngang qua nhìn thấy thế bỗng cười lên khinh khích,khoái trá.Sau một hồi thử vận may nhưng vô vọng,nhưng vì vốn dĩ Cáo là người kiêu căng lại tự phụ luôn cho mình là nhất nên để chữa thẹn cho mình,cáo ta tự nhủ :” hừm,chùm nho nhỏ xíu,xanh ngét,chẵng bõ cho ta xơi một bữa,thôi Nho Xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu ,đẳng cấp ta khong thèm loại nho vớ vẩn đó”.Nói đoạn Cáo ta lại lết tấm thân gầy còm của mình đi kiếm ăn mà trong lòng thì buồn rười rượi!

Dịch giả : Enviet

 

 


Con Gà & Phượng Hoàng

03/11/2007

Con Gà & Phượng Hòang

Xưa kia, ở một sườn núi rất lớn có một tổ chim phượng hoàng, trong tổ có bốn quả trứng. Một ngày nọ, cơn địa chấn xảy ra, những hòn đá rung dữ dội, một trong bốn quả trứng bị lăn xuống núi, lạc đến một nông trại nuôi gà nằm ở thung lũng bên dưới và được một con gà mái tình nguyện nuôi nấng, chăm sóc.

Ít lâu sau, quả trứng nở ra một chú chim phượng hoàng xinh đẹp. Nhưng buồn thay, nó lại được dạy dỗ như một con gà. Vì vậy, chẳng muộn màng gì để nó có thể nhận ra là mình không hơn gì một con gà. Chim phượng hoàng vốn rất yêu mái nhà và gia đình của mình, và điều đó càng làm tâm hồn nó bị tổn thương hơn.

Một ngày nọ, trong lúc đang chơi ở nông trại, nó nhìn thấy những chú chim phượng hoàng khác đang cất cánh mạnh mẽ bay lên bầu trời xanh thẳm. Thế là, nó òa khóc: “Ước gì tôi có thể bay được như những con chim ấy!”. Những con gà xung quanh cười vang: “Bạn không thể bay được như những con chim ấy đâu! Bạn là một con gà và gà thì không thể bay trên bầu trời như thế được”.

Chú chim phượng hoàng tiếp tục nghĩ về gia đình thực sự của nó trên bầu trời cao và ước mơ có thể được ở với họ. Nhưng những ước mơ tàn lụi dần vì nó nghĩ, mình sẽ chẳng thể nào thực hiện được. Thời gian sau, chim phượng hoàng không mơ ước được bay cao nữa và tiếp tục cuộc sống như một con gà. Cuối cùng, sau một cuộc đời sống như gà, nó cũng chết đi như mọi con gà khác…

→ Bài học được rút ra từ câu chuyện: Chúng ta sẽ trở thành người mà chúng ta suy nghĩ trong tâm thức; vì thế, nếu bạn từng mơ trở thành chim “phượng hoàng” thì hãy vượt qua suy nghĩ mình là một “con gà”.

(Theo Inspirational)