Lá Diêu Bông – Chiếc lá nổi tiếng nhất trong văn học Việt Nam.

07/05/2010

Nếu hỏi rằng : lá gì nổi tiếng nhất? Nhiều người sẽ trả lời rằng đó là lá Diêu Bông, nhưng lá Diêu Bông là lá gì và hình dạng ra sao thì không ai biết cả. Chắc có lẽ chỉ mình tác giá của “Lá Diêu Bông” biết mà thôi nhưng đáng tiếc là ông đã qua đời và điều này vẫn còn là bí mật;điều ấy càng làm cho lá Diêu Bông them phần lý thú và nổi tiếng hơn nữa.

Vậy vì sao một chiếc lá không ai biết nhưng lại nổi tiếng như vậy? Mời các bạn đọc bài thơ Lá Diêu Bông và tìm hiểu một chút vể “thiên tình sử” liên quan đến chiếc lá kỳ thú  “tưởng tượng” này sẽ rõ :

Lá Diêu Bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời…
ới Diêu Bông!

Hoàng Cầm

Thiên tình sử ‘Lá Diêu Bông” :

Đọc tiếp »

Advertisements

Bên Kia Sông Đuống – Bài thơ bất hủ của thi sỹ Hoàng Cầm

07/05/2010

Hôm nay ngày 06/05/2010, thi sỹ của “Bên Kia Sông Đuống” đã thực sự vĩnh biệt chúng ta để qua “Bên Kia Sông Đuống” thật rồi.

Ông ra đi để lại cho chúng ta niềm tiếc thương vô hạn và những di sản văn hóa trường tồn mãi với thời gian. Nhắc đến thi sỹ Hoàng Cầm không ai lại không biết đến bài thơ bất hủ của ông về dòng Sông Đuống thơ mộng.

Xin được đăng lại bài thơ bất hủ của ông để các bạn thưởng thức.

BÊN KIA SÔNG ĐUỐNG

Hoàng Cầm

Em ơi! Buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lì
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp loáng
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay

Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn

Ruộng ta khô
Nhà ta cháy
Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu

Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa đôi ngả
Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu ?

Ai về bên kia sông Đuống
Cho ta gửi tấm the đen
Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên
Những hội hè đình đám
Trên núi Thiên Thai
Trong chùa Bút Tháp
Giữa huyện Lang Tài
Gửi về may áo cho ai
Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu
Những nàng môi cắn chỉ quết trầu
Những cụ già phơ phơ tóc trắng
Những em sột soạt quần nâu
Bây giờ đi đâu? Về đâu?
Đọc tiếp »