My blog on blogspot

06/06/2011


Ước mơ bị đánh cắp

09/04/2011

Tuổi thơ em có rất nhiều ước mơ và những ước mơ đó thật trong sáng biết bao. Nhưng càng lớn lên những ước mơ ấy càng tối tăm mù mịt, càng chạy xa em. Em cũng không hiểu tại sao?

Lúc còn bé nếu ai hỏi em lớn lên em sẽ làm gì em sẽ rất hào hứng để nói về ước mơ tươi đẹp của mình. Giờ thì em lớn rồi nhưng em lại không dám nói lên những điều ấy nữa vì ước mơ của em đã bị đánh cắp, hết lần này đến lần khác.

Khi còn bé : Lớn lên em sẽ làm cô giáo để dạy cho các em nghèo.

Lớn lên : Em thấy mấy anh chị của em tốt nghiệp giáo viên xong nhưng không được dạy mặc dù trên báo đài lúc nào cũng nói thiếu giáo viên. Muốn dạy thì phải có mấy chục triệu lót tay, nhà em nghèo làm sao mà có được. Có người còn tệ hơn là phải đi làm thợ hồ kiếm sống. Ước mơ của em sớm lụi tàn, không làm giáo viên nữa.

Khi còn bé : Lớn lên em sẽ làm bác sỹ để khám chữa bệnh cho các em nhỏ, để giúp đời, giúp người. Nghề bác sỹ là nghề cao quý mà, em vẫn thường nghe thế.

Lớn lên : Em lớn rồi, cũng khôn ra. Mấy ông anh họ em đi bán thuốc phải có commission (hoa hồng) cho bác sỹ mấy chục phần trăm. Chú em bán thiết bị y tế cứ phải kê hóa đơn lên năm, sáu lần cho bác sỹ. Khâu bệnh nhân dùng có một sợi chỉ mà bác sỹ tính tiền bệnh nhân tới 4 sợi lận.(khâu vào trong người rồi bố bệnh nhân nào kiểm tra được mấy sợi?). Dao mổ dung một lần nhưng bác sỹ tiết kiệm nên dùng đến lúc cùn mới thay. Bác sỹ là bác sỹ tiết kiệm cho bác ấy thôi chứ bệnh nhân thì vẫn trả tiền dao dùng một lần cho đúng tiêu chuẩn. Em nghe, em sợ thôi em không làm bác sỹ nữa. Ước mơ mặc áo blouse trắng của em đành giang dở.

Khi còn bé : Lớn lên em sẽ làm anh công an để bảo vệ nhân dân đất nước.

Lớn lên : Vừa rồi em đọc báo thấy chú công an say rượu đánh đấm anh tài xế túi bụi em sợ quá. Ra đường gặp công an em không chỉ ngưỡng mộ như ngày bé nữa mà em còn phải sợ nữa kia. Lỡ ảnh mà bắt em vô đồn rồi ngày sau đám ma em thì ai biết em chết vì lý do gì? Em còn trẻ em sợ lắm, bạn em cũng sợ công an nữa mà em thì không muốn người khác phải sợ mình vậy đâu, thôi em chẳng làm công an nữa. Ước mơ của em nửa đường gãy gánh.

Khi còn bé : Em mong muốn lớn lên em sẽ làm chú bộ đội. Em sẽ đứng ra để bảo vệ bầu trời đất nước, giữ dìn non sông. Ba em cũng là bộ đội mà, nhà em treo mấy tấm huân huy chương của ba em, em hãnh diện lắm.

Lớn lên : Vừa rồi em đọc báo thấy nhà nước tổ chức tưởng niệm các anh bộ đội hy sinh ở Trường Sa để bảo vệ đất nước, em thấy cũng rất tự hào cho các anh. Nhưng mà than ôi, em đọc hoài mà không biết được rằng mấy anh hy sinh vì bị ai tấn công? Người ta chỉ nói bị “tàu lạ” hay “ quân đội nước ngoài” tấn công. Em tra từ điển mãi không biết “tàu lạ” với “quân đội nước ngoài” là quân đội nước nào?  Lỡ mà em có bị hy sinh vì đất nước thì em cũng muốn ba mẹ em, rồi người đời biết được rằng em bị ai giết. Em không muốn trên mộ em ghi dòng chữ hy sinh vì bị tàu lạ tấn công đâu. Em cũng không muốn thấy rằng bia tưởng niệm bị người ta đục bỏ nham nhở. Em hy sinh như vậy vì cái gì? Người đời không ai biết, ba mẹ em cũng không biết. Tính em thích rõ ràng vậy nên em cũng chẳng làm bộ đội nữa đâu. Ước mơ bé bỏng của em một lần nữa phải bỏ dở.

Giờ thì có ai hỏi em ước mơ của em sau này sẽ làm gì? Em không nói đâu vì em sợ khi em nói ra người ta sẽ lại đánh cắp mất.

Ai cũng có một ước mơ nhưng mấy ai dám thực hiện ước mơ đó.

–> http://Kidsfashion.vn <–


Vẻ đẹp gợi cảm của mỹ nhân Yoga

08/04/2011

Yoga là một môn thể dục kết hợp những động tác tập và ngồi thiền nghệ thuật, giúp điều khiển các tuyến nội tiết trong cơ thể, khiến chúng ta làm việc bình thường và được kiểm soát tốt, lấy lại thăng bằng cho tâm trí lẫn thể xác. Nhưng không chỉ có vậy, môn thể dục có xuất xứ từ Ấn Độ này còn đem lại cho người tập luyện một thân hình cực kì khỏe mạnh và săn chắc, tươi tắn, đặc biệt là cho phái nữ. Sau đây mời các bạn cùng chiêm ngưỡng thân hình tuyệt hảo của một mỹ nhân Yoga để hiểu tại rõ tác dụng của môn “khí công” có xuất xứ từ Ấn Độ.

–>YogaẤnĐộ.com <–

Gương mặt tươi sáng cùng số đo ba vòng cực chuẩn 88-60-90, Muqimiya hút hồn người đối diện bởi vẻ đẹp ‘nghiêng nước nghiêng thành’ và tài năng trong nhiều lĩnh vực.

Người đẹp có thể thực hiện rất nhiều động tác Yoga rất chuyên nghiệp.

–>YogaẤnĐộ.com <–

–>YogaẤnĐộ.com <–

Ngoài hướng dẫn Yoga cô còn là một người mẫu chuyên nghiệp của các tạp chí và nhãn hàng nổi tiếng.

Theo : –>YogaẤnĐộ.com <–


Giá như được chết đi một lúc

22/02/2011

Giá như được chết đi một lúc

 

Giá như được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
Nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
Lên thiêng đàng sợ chả gặp ai

Giá như được chết đi một lúc
Tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
Và xem thử mình sẽ cười hay khóc
Làm ma có sướng hơn làm người ?

Giá như được chết đi một lúc
Nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
Nếu người ta tống ngay vào nhà xác
Cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao .

 

Sưu tầm

Bài này EV không biết tác giả là ai cả, đọc thấy hay nên post lên đây cho mọi người thưởng thức vậy.


Biết chỉ để đi thi

29/01/2011

BIẾT CHỈ ĐỂ ĐI THI

Con hỏi ba: Tháp Pisa nghiêng bao nhiêu độ?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Ai là triệu phú”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con biết độ nghiêng để con nghiệm ra rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều điều chông chênh, sai trái nhưng nếu trong tâm mình vẫn còn nằm trong vòng tay của gia đình thì dù có nghiêng nhưng nó sẽ không thể nào ngã.

Con hỏi ba: Ý nghĩa câu “Qua cầu rút ván”?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Trúc xanh”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết ý nghĩa câu đó để con nghiệm ra rằng mình sống ở đời phải có trước có sau.

Con hỏi ba: Đèn xanh đỏ có tự khi nào?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Rồng vàng”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết để con nghiệm ra rằng cho đến lúc nào người đời mới hiểu được một quy luật hết sức đơn giản. Sống ở đời phải biết nhường nhau để có kết quả tốt hơn.

Con hỏi ba: Cái máy giặt giá bao nhiêu?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Hãy chọn giá đúng”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết giá để con nghiệm ra rằng phải mất rất lâu mình mới dành dụm đủ tiền để mua cho mẹ cái máy giặt hoặc mặc giữ kỹ đồ hơn cho mẹ đỡ phải nhọc nhằn.

Kiến thức là một tài nguyên quý giá, biết nhiều là một điều tốt. Nhưng biết nhiều đó mới chỉ là người có trí nhớ tốt mà trí nhớ con người hiện đã thua xa những thiết bị nhớ của máy vi tính, điện thoại di động.

Còn việc nghiệm ra những điều từ những gì mình biết thì đó mới là những người có học thức uyên thâm mà việc nghiệm ra thì chưa và sẽ không có con CPU nào qua được bộ óc con người.

Tác giả : Lý Quốc Nam


Bên ngoài cửa sổ

29/01/2011

Bên ngoài cửa sổ

 

Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẻ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.

Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó – cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài.

Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.

Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Ngày và đêm dần trôi…

Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: “Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên”.

Sưu tầm.


Em bé bán diêm

29/01/2011

Em bé bán diêm

Hans Christian Andersen

Mùa xuân đang đến gần và chúng ta sắp sửa chào đón một mùa xuân ấm áp bên gia đình và người thân của mình. Thật hạnh phúc biết bao khi được đoàn tụ bên gia đình trong những ngày cuối năm. Trao cho nhau những nụ cười, tặng nhau những lời chúc tốt đẹp và được sống trong tình yêu thương đầm ấm của gia đình thật hạnh phúc biết bao. Bánh chưng xanh bên câu đối đỏ, cành mai vàng bên cạnh đào tươi, đó là những hình ảnh thật đẹp đẽ trong ngày tết cổ truyền của chúng ta. Thế nhưng trên thế gian này, không phải ai trong chúng ta cũng được hưởng những cái tết trọn vẹn và hạnh phúc như thế. Trong khi chúng ta đang vui vẻ với những người thân trong gia đình bên mái ấm của mình thì bên ngoài kia vẫn còn những mảnh đời bất hạnh, những số phận éo le vẫn phải bươn chải chỉ để kiếm đủ cái ăn, giữ cho đủ ấm đã là hạnh phúc. Nhân dịp xuân về Enviet xin chúc tất cả các bạn một mùa xuân tràn đầy yêu thương và hạnh phúc. Xin gởi các bạn một câu chuyện rất hay và cảm động của nhà văn Đan Mạch Andersen, Cô bé bán diêm.
Rét dữ dội. Tuyết rơi. Trời đã tối hẳn. Đêm nay là đêm giao thừa.

Giữa trời đông giá rét, một em gái nhỏ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối.

Lúc ra khỏi nhà em có đi giày vải, nhưng giày vải phỏng có tác dụng gì kia chứ !

Giày ấy của mẹ em để lại, rộng quá, em đã liên tiếp làm văng mất cả hai chiếc khi em chạy qua đường, vào lúc hai chiếc xe ngựa đang phóng nước đại.

Chiếc thứ nhất bị xe song mã nghiến, rồi dính theo tuyết vào bánh xe; thế là mất hút. Còn chiếc thứ hai, một thằng bé lượm được, cười sằng sặc, đem tung lên trời. Nó còn nói với em bé rằng nó sẽ giữ chiếc giày để làm nôi cho con chó sau này.

Thế là em phải đi đất, chân em đỏ ửng lên, rồi tím bầm lại vì rét.

Chiếc tạp dề cũ kỹ của em đựng đầy diêm và tay em còn cầm thêm một bao.

Em cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại. Nhưng trời rét quá, khách qua đường đều rảo bước rất nhanh, chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của em.

Suốt ngày em chẳng bán được gì cả và chẳng ai bố thí cho em chút đỉnh. Em bé đáng thương, bụng đói cật rét, vẫn lang thang trên đường. Bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài xõa thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý.

Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà ! Em tưởng nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của em còn sống, em cũng được đón giao thừa ở nhà. Nhưng thần chết đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tán và gia đình em đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân leo quanh, nơi em đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắc nhiếc, chửi rủa.

Em ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi lại một chút.

Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn.

Tuy nhiên em không thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào đem về; nhất định là cha em sẽ đánh em.

Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con em ở trên gác, sát mái nhà và, mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay em đã cứng đờ ra.

Chà ! Giá quẹt một que diêm lên mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? Giá em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ? Cuối cùng em đánh liều quẹt một que diêm. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt.

Em hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà ! Ánh sáng kỳ diệu làm sao ! Em tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng.

Thật là dễ chịu ! Đôi bàn tay em hơ trên ngọn lửa; bên tay cầm diêm, cái ngón cái nóng bỏng lên. Chà ! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi, thì khoái biết bao!

Em vừa duỗi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất. Em ngồi đó, tay cầm que diêm đã tàn hẳn. Em bần thần cả người và chợt nghĩ ra rằng cha em đã giao cho em đi bán diêm; đêm nay, về nhà thế nào cũng bị cha mắng.

Em quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Em nhìn thấu tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải trắng tinh, trên bàn bày toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kỳ diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi dĩa và mang cả dao ăn, phóng sết, cắm trên lưng, tiến về phía em bé.

Rồi… que diêm vụt tắt; trước mặt em chỉ còn là những bức tường dầy đặc và lạnh lẽo.

Thực tế đã thay thế cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mất ngừơi khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của em bé bán diêm.

Em quẹt que diêm thứ ba. Bỗng em thấy hiện ra một cây thông Noel. Cây này lớn và trang trí lộng lẫy hơn cây mà em đã được thấy năm ngoái qua cửa kính một nhà buôn giàu có. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong các tủ hàng, hiện ra trước mắt em bé. Em với đôi tay về phía cây… nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời.

– Chắc hẳn có ai vừa chết, em bé tự nhủ, vì bà em, người hiền hậu độc nhất đối với em, đã chết từ lâu, trước đây thường nói rằng: “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với thượng đế”.

Em quẹt một que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và em bé nhìn thấy rõ ràng là bà em đang mỉm cười với em.

– Bà ơi ! Em bé reo lên, cho cháu đi với ! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Noel ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia, khi bà chưa về với thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao ! Dạo ấy bà đã từng nhủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn cháu sẽ được gặp lại bà; bà ơi! cháu van bà, bà xin với Thượng Đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.

Que diêm tắt phụt và ảo ảnh rực sáng trên khuôn mặt em bé cũng biết mất.

Thế là em quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao. Em muốn níu bà em lại ! Diêm nối nhau chiếu sáng như giữa ban ngày. Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đẹp lão như thế này. Bà cụ cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa họ nữa. Họ đã về với Thuợng đế.

Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà.

Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa.

Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên tử thi em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Mọi người bảo nhau: “Chắc nó muốn sưởi cho ấm!.” Nhưng chẳng ai biết những cái kỳ diệu em đã trông thấy, nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.